Trước đây ta từng nói về câu: “Hãy trở thành người giỏi nhất thế giới ở việc mình làm. Và cứ định nghĩa lại việc mình làm cho đến khi câu đó thành sự thật.” Akira còn phổ nhạc câu này thành một bài hát — [Akira the Don, nhạc sĩ chuyên phổ nhạc các câu nói triết lý], trời phù hộ cậu ấy. Tôi nghĩ câu đó đúng tuyệt đối. Bạn muốn là người giỏi nhất thế giới ở việc mình làm — nhưng cứ định nghĩa lại “việc mình làm” cho đến khi điều đó đúng. Và cách duy nhất để sự định-nghĩa-lại ấy vận hành là qua quá trình lặp vòng, qua việc làm. Vì thế bạn cần củ cà rốt treo trước mặt, cần lá cờ nơi vạch đích.
Bạn cần một phần thưởng ở cuối đường để nó kéo bạn lao vào làm — và bạn cần lặp vòng. Mà lặp vòng không có nghĩa là lặp lại. Lặp vòng không phải chuyện máy móc. [Như tôi từng viết:] không phải mười nghìn giờ, mà là mười nghìn vòng lặp. Không phải thời gian bỏ ra — mà là những vòng học.
Lặp vòng nghĩa là thế này: bạn làm một việc, rồi bạn ngừng tay, dừng lại, ngẫm nghĩ. Bạn xem nó hiệu quả đến đâu — hay hỏng ở chỗ nào. Rồi bạn chỉnh. Rồi thử một cách khác. Rồi lại dừng, lại ngẫm, lại xem nó ra sao. Rồi lại chỉnh, lại thử tiếp. Đó là quá trình lặp vòng — và đó chính là quá trình học. Mọi hệ thống biết học trên đời đều vận hành đúng như thế.
Tiến hóa chính là lặp vòng: có đột biến, có nhân bản, rồi có chọn lọc — những gì không chạy được bị cắt bỏ. Trong công nghệ và phát minh cũng vậy: bạn sáng chế một công nghệ mới, đem nó ra nhân rộng, và nó hoặc sống sót giữa thị trường, hoặc bị đào thải.
Trong khoa học cũng thế — như [nhà vật lý] David Deutsch nói về cuộc truy tìm những lời giải thích tốt: bạn nêu một phỏng đoán, phỏng đoán ấy chịu sự phê phán, và những gì không đứng vững bị nhổ bỏ. Đó mới là phương pháp khoa học đích thực.
Rốt cuộc, tất cả xoay quanh việc tìm ra cái gì là tự nhiên với chính mình — và làm nó bằng cách sống giữa đấu trường, giữ quyền tự quyết ở mức cao, chạy quá trình lặp vòng cho đến khi bạn tìm ra. Và rồi bạn thành người giỏi nhất thế giới ở “việc đó” — mà “việc đó”, suy cho cùng, chính là làm chính mình.