Ham muốn là bản hợp đồng bạn tự ký với mình: chịu bất hạnh cho đến khi có được thứ mình muốn. Bạn bắt đầu bứt rứt vì thèm khát một điều gì đó. Rồi bạn cắm đầu làm lụng để giành lấy nó — và suốt quãng đường ấy bạn sống trong khổ sở. Cuối cùng, khi cầm được nó trong tay, bạn… quay về đúng trạng thái trước khi có nó. Chứ đâu phải bạn chạm tới một đỉnh cực lạc nào đó rồi ở lì trên ấy mãi mãi.
Không một thứ gì khiến bạn hạnh phúc mãi mãi
Người ta cứ ôm khư khư một ảo tưởng: rằng ngoài kia tồn tại một thứ — cứ có được nó là mình sẽ hạnh phúc và viên mãn vĩnh viễn. Không một thứ đơn lẻ nào làm nổi điều đó.
Giác ngộ là một chuyện khác. Nó có vẻ là một lời giải vĩnh viễn thật — nhưng ta khoan bàn đến nó vội. Ở đây ta chỉ nói về thứ hạnh phúc thường tình, theo lẽ thường.
Hạnh phúc là một quá trình thấu hiểu và tự khám phá
Không có lời giải vĩnh viễn duy nhất nào cho hạnh phúc. Đúng hơn, đạt tới hạnh phúc đòi hỏi cả một quá trình thấu hiểu và tự khám phá chính mình. Đó là quá trình rèn cho mình nhìn ra được một số sự thật.
Nếu cứ sở hữu thêm là hạnh phúc thêm vĩnh viễn, thì người thượng cổ hẳn phải khốn khổ cùng cực, còn chúng ta hôm nay ai nấy đều phải sung sướng đến phát cuồng. Vậy mà mức hạnh phúc tính trên đầu người chẳng hề tăng — có khi còn đang giảm. Đời sống hiện đại có lẽ mang theo nhiều bất hạnh hơn cả thời xưa.
Vậy nên: hạnh phúc là trở về trạng thái mà ngay trong khoảnh khắc này, không có gì thiếu vắng cả.