Suy cho cùng, tôi nghĩ mỗi người đều nên đi tìm cho ra cái điều mà mình — và chỉ riêng mình — làm giỏi nhất: cái điều khớp với con người sâu thẳm của mình, cái mang lại cho mình sự chân thật, đem về cho mình kiến thức đặc thù, tạo cho mình lợi thế cạnh tranh, khiến mình trở nên không thể thay thế. Và rồi cứ thế mà dồn hết vào đó. Chỉ có điều — lắm khi bạn không biết cái đó là gì cho đến khi bạn làm.
Đây chính là sống trong đấu trường. Bạn sẽ không biết kiến thức đặc thù của chính mình cho đến khi bạn hành động — hành động trong đủ loại tình huống gai góc khác nhau. Rồi thì hoặc tự bạn nhận ra: “Ơ, những việc này người khác chật vật mà sao mình lèo lái qua được” — hoặc sẽ có người chỉ cho bạn. Họ bảo: “Này, hình như siêu năng lực của cậu là X đấy.”
Tôi có một người bạn đã khởi nghiệp nhiều lần. Điều tôi luôn nhận thấy ở anh này là: anh ấy chưa chắc đã lanh lợi nhất, chưa chắc giỏi kỹ thuật nhất — còn chăm chỉ thì khỏi bàn, anh ấy cực kỳ chăm, nên tôi không hề nói anh ấy lười. Nhưng cái tôi thật sự nhận thấy là: anh ấy can đảm nhất.
Nghĩa là chẳng chướng ngại nào cản nổi anh ấy. Chẳng gì đè bẹp được anh ấy. Lúc nào cũng cười cười nói nói, lúc nào cũng băng qua mọi thứ mà đi. Đây là mẫu người mà một trăm năm trước thiên hạ sẽ bảo: “Thằng này gan nhất đấy — cho nó xung phong đánh ổ súng máy.”
Việc đó chắc hợp với anh ấy thật. Nhưng đặt vào bối cảnh khởi nghiệp, anh ấy là kiểu người có thể húc đầu vào bức tường bán hàng hết lần này đến lần khác — gọi cho hàng trăm người cho đến khi rốt cuộc có một người gật đầu. Anh ấy gọi 400 cuộc, nhận về 399 lời từ chối. Và anh ấy hoàn toàn bình thản với một tiếng “đồng ý”. Thế là đủ.
Từ tiếng “đồng ý” đó, anh ấy bắt đầu xoay vòng, thử-sửa và học tiếp. Vậy đấy — đó chính là kiến thức đặc thù của anh ấy. Nó là một dạng hiểu biết hẳn hoi: một năng lực mà anh ấy biết rõ mình chịu đựng được, biết rõ ở phía bên kia có một kết quả đáng để mình lao tới. Đó là một siêu năng lực. Giờ nếu anh ấy mài giũa nó thêm chút nữa, hay đem ghép nó với một kỹ năng khác, hay đơn giản là đặt nó đúng chỗ đang cần nó — anh ấy trở nên gần như không thể thay thế.
Vậy nên: bạn tìm ra kiến thức đặc thù của mình qua hành động — qua việc làm. Và khi bạn làm việc cho chính mình, tự khắc bạn sẽ có xu hướng chọn việc, chọn cách làm sao cho khớp với con người mình và với chính cái kiến thức đặc thù ấy.